Từ trưa đến ba giờ chiều, bóng tối bao trùm khắp đất.
Khoảng ba giờ chiều, Chúa Giê-su kêu lớn tiếng rằng: “Ê-li, Ê-li, Lê-ma Sa-bách-ta-ni?” (nghĩa là: “Lạy Đức Chúa Trời của con, lạy Đức Chúa Trời của con, sao Ngài bỏ con?”).
Khi một số người đứng đó nghe thấy điều này, họ nói: “Ông ấy đang gọi Ê-li.”
Lập tức, một người trong số họ chạy đi lấy một miếng bọt biển. Người ấy lấy đầy giấm rượu, đặt lên một cây gậy, và đưa cho Chúa Giê-su uống.
Những người khác nói: “Bây giờ hãy để ông ấy yên. Chúng ta hãy xem Ê-li có đến cứu ông ấy không.”
Và khi Chúa Giê-su lại kêu lớn tiếng lần nữa, Ngài trút hơi thở cuối cùng.
Ngay lúc đó, bức màn trong đền thờ bị xé làm đôi từ trên xuống dưới.
Đất rung chuyển, đá nứt ra và các mộ phần mở ra. Thân xác của nhiều người thánh đã chết được sống lại.
Họ ra khỏi mộ sau khi Chúa Giê-su sống lại và đi vào thành thánh và hiện ra với nhiều người. Khi viên đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Chúa Giê-su thấy trận động đất và tất cả những điều đã xảy ra, họ kinh hãi và kêu lên: “Quả thật, Ngài là Con Đức Chúa Trời!”
Ma-thi-ơ 27:45-54