avatar
Camus
222,588 người theo dõi trên Twitter
Theo dõi
DM for removals/credit It is spiritual poverty, not material lack, that lies at the core of all human suffering. - Paramahansa Yogananda
Bài đăng
avatar
Camus
03-10
Nội dung chủ đề
Thí nghiệm trồng cây trong lồng Faraday gây sốt trên mạng xã hội — một cậu bé thử nghiệm tác động của Wi-Fi so với không có Wi-Fi lên cây trồng bên trong lồng chắn sóng. Một chiếc lồng ngăn chặn mọi tín hiệu → cây trồng phát triển mạnh mẽ và khỏe mạnh. Loại còn lại cho phép sóng Wi-Fi xâm nhập → cây cối sẽ khó phát triển hoặc chết. Phản ứng kinh ngạc của người sáng tạo: "Tôi không thể tin nổi... cây cối vẫn phát triển ngay cả khi tắt Wi-Fi. Vậy nên tôi nghĩ khi bật Wi-Fi, nó đang ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới. Nó còn có thể gây hại gì nữa? Não bộ, tay chân của chúng ta." Thông tin khoa học Short : Một số nghiên cứu trong phòng thí nghiệm (ví dụ, trên cải xoong, bông cải xanh, rau diếp) báo cáo rằng việc tiếp xúc với bức xạ điện từ tần số vô tuyến (RF-EMF) ở mức độ Wi-Fi có thể làm giảm sự phát triển của rễ/thân cây, gây hiện tượng vàng lá hoặc can thiệp vào các phản ứng ứng phó với stress ở thực vật trong điều kiện tiếp xúc cao/được kiểm soát — nhưng kết quả không nhất quán, thường không được lặp lại ở mức độ bức xạ của bộ định tuyến gia đình thông thường (không ion hóa, công suất thấp, thấp hơn nhiều so với giới hạn an toàn). Không có bằng chứng chắc chắn nào cho thấy Wi-Fi thường xuyên gây chết cây trồng trong nhà hoặc gây ra rủi ro sức khỏe đã được chứng minh cho con người ở mức độ tiếp xúc hàng ngày, theo các đánh giá lớn (WHO, ICNIRP, ARPANSA). Tuy nhiên, sự tương phản về mặt hình ảnh rất nổi bật — và làm dấy lên câu hỏi: Liệu Wi-Fi có đang âm thầm gây áp lực lên sinh học nhiều hơn chúng ta nghĩ? Bạn nghĩ sao — đây là hiệu ứng thực sự, hay chỉ là do các biến số thí nghiệm không tốt (nhiệt độ, ánh sáng, ETC)? Bạn đã thử trồng cây gần/xa bộ định tuyến chưa?
CRTR
3.76%
avatar
Camus
02-22
Andrew Huberman vừa giải thích lý do tại sao não bạn không thể tập trung — và đó không phải là ADHD, mà là do quá tải giác quan từ thiết bị trong tay bạn. Trong đoạn video dài 4:52 phút này, ông trình bày phát hiện đột phá của Jenny Groh: Suy nghĩ không phải là ngẫu nhiên. Chúng bắt đầu từ một hạt giống nhỏ (một từ, hình ảnh, ký ức) và sau đó bùng nổ thành một loạt các ký ức giác quan chồng chất lên nhau — thị giác, thính giác, xúc giác, khứu giác — tất cả cùng tích tụ trong một không gian trừu tượng. Càng tiếp nhận nhiều thông tin giác quan gần đây (đặc biệt là qua điện thoại), càng có nhiều lớp thông tin cạnh tranh tràn vào khi bạn cố gắng tập trung. Đó là lý do tại sao bạn ngồi xuống đọc/làm việc và đột nhiên nhận ra mình thậm chí không chú ý — não bạn vẫn đang xử lý vô số kích thích mới lạ mà nó nhận được 10-15 phút trước đó. Giải pháp của Huberman: Hãy cố tình làm cho bản thân cảm thấy nhàm chán trước khi làm việc cần sự tập trung cao độ. Loại bỏ càng nhiều thông tin giác quan càng tốt (không điện thoại, ánh sáng yếu, yên tĩnh). Ông dành cả một tầng làm khu vực cấm điện thoại. Ở Trung Quốc, họ đang thử nghiệm cho trẻ em nhìn chằm chằm vào một bức tường trống trong vài phút trước khi làm việc. Cuộc sống hiện đại đã thu hẹp không gian vật lý mà bạn có thể nhìn vào (nhìn vào màn hình), nhưng lại làm ngập tràn không gian nhận thức bằng vô số thứ gây xao nhãng. Kết quả: Tập trung trở nên gần như bất khả thi. Bạn có ngạc nhiên không? Điều gì bạn nhận thấy làm giảm khả năng tập trung của mình nhất — thông báo, tiếng ồn xung quanh, lướt mạng gần đây? Và điều gì đã giúp bạn làm trống đầu óc trước khi tập trung làm việc?
loading indicator
Loading..