Năm ngày trước, Tổng thống Trump còn công khai đe dọa ném bom các nhà máy điện của Iran thành đống đổ nát. Hôm Chủ nhật, ông tuyên bố tạm ngừng các cuộc tấn công quân sự trong năm ngày, chuyển từ leo thang căng thẳng sang ngoại giao nhanh hơn cả tốc độ mọi người thay đổi hồ sơ Netflix của mình.
Sự thay đổi đột ngột này diễn ra sau các cuộc thảo luận kín tại Riyadh, do các bộ trưởng ngoại giao của Pakistan, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ và Ả Rập Xê Út làm trung gian. Thị trường đã phản ứng theo cách thường thấy khi ai đó buông bỏ một vũ khí đang có đạn: Giá dầu Brent giảm 11,7%, từ 109 USD xuống còn 99 USD/thùng chỉ trong một phiên giao dịch.
Chuyện gì đã xảy ra ở Riyadh?
Các bộ trưởng ngoại giao của bốn quốc gia đã tập trung trước bình minh ngày thứ Năm tại Vốn Riyadh của Ả Rập Xê Út. Mục tiêu của họ rất rõ ràng: tìm một lối thoát ngoại giao cho cuộc xung đột đã dẫn đến hơn 9.000 cuộc không kích của Mỹ dưới khẩu hiệu Chiến dịch Epic Fury.
Đã xảy ra một biến chứng nghiêm trọng. Đầu tuần đó, Israel đã tiêu diệt Ali Larijani, người đứng đầu an ninh quốc gia của Iran, trong một cuộc tấn công có chủ đích vào ngày 17 tháng 3. Larijani được coi là đối tác khả thi nhất cho sự can thiệp của phương Tây. Nói cách khác: người duy nhất mà các nhà trung gian cho rằng có thể thực sự nhấc máy điện thoại thì nay đã không còn sống.
Theo các quan chức Ả Rập tham gia đàm phán, vụ ám sát đã tạo ra một khoảng trống ngoại giao vào thời điểm tồi tệ nhất. Việc tìm kiếm một người ở Tehran vừa có thẩm quyền vừa có thiện chí đàm phán đã trở thành thách thức trọng tâm của toàn bộ quá trình.
Bất chấp những trở ngại đó, các cuộc đàm phán bí mật dường như đã tạo đủ động lực để ông Trump đưa ra tuyên bố tạm dừng bắn phá vào ngày 23 tháng 3. Trước đó, tổng thống đã đưa ra tối hậu thư 48 giờ yêu cầu Iran mở lại eo biển Hormuz. Khi thời hạn đó trôi qua mà không có sự tuân thủ, ông đã chọn giải pháp ngoại giao thay vì tiếp tục bắn phá.
Tuy nhiên, vấn đề là: Iran đã thẳng thừng phủ nhận việc tham gia bất kỳ cuộc đàm phán trực tiếp nào với Hoa Kỳ. Đó là một chi tiết khá quan trọng khi bạn đang cố gắng xây dựng một khuôn khổ ngừng bắn. Thật khó để đạt được thỏa thuận khi một bên khăng khăng rằng không có cuộc đối thoại nào đang diễn ra.
Số người thiệt mạng cho đến nay
Chiến dịch Epic Fury không hề mang tính chất kín đáo. Quân đội Mỹ đã triển khai 40% số tàu sân bay hiện có đến khu vực và dựa rất nhiều vào hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD. Hơn 140 tàu chiến Iran đã bị hư hại hoặc phá hủy.
Thiệt hại về người là vô cùng lớn. HRANA, tổ chức giám sát nhân quyền của Iran, đã ghi nhận khoảng 1.443 người dân thường thiệt mạng, trong đó có 217 trẻ em. Con số này chắc chắn sẽ còn tăng lên khi các báo cáo phản ánh chính xác hơn thực tế tại hiện trường.
Phản ứng quân sự của Iran bao gồm các vụ phóng tên lửa nhắm vào các căn cứ của Mỹ trong khu vực, cùng với các chiến thuật bất đối xứng đã chứng tỏ hiệu quả đáng kể trong việc làm gián đoạn dòng chảy năng lượng toàn cầu. Lực lượng Iran đã phong tỏa hiệu quả eo biển Hormuz trong hơn ba tuần – một điểm nghẽn chi phối khoảng 20% lượng tiêu thụ dầu mỏ toàn cầu hàng ngày.
Để dễ hình dung hơn, con số đó tương đương với khoảng 21 triệu thùng dầu mỗi ngày thường được vận chuyển qua tuyến đường thủy hẹp hơn eo biển Anh. Ba tuần phong tỏa là điều chưa từng có trong lịch sử hiện đại.
Sự gián đoạn không chỉ dừng lại ở dầu mỏ. Các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Iran đã gây thiệt hại nặng nề cho cơ sở hạ tầng khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) của Qatar, làm giảm đáng kể sản lượng, ảnh hưởng đến khoảng một phần năm lượng giao dịch LNG toàn cầu. Khi một cuộc xung đột khu vực duy nhất có thể đồng thời làm gián đoạn cả vận chuyển dầu mỏ và nguồn cung cấp gas tự nhiên, bạn sẽ hiểu tại sao các nhà phân tích năng lượng lại mất ngủ vì lo lắng.
Điều này có ý nghĩa gì đối với thị trường và nhà đầu tư?
Mức giảm 11,7% của dầu Brent trông khá ấn tượng trên biểu đồ, nhưng bối cảnh rất quan trọng. Trước khi xung đột leo thang, giá dầu giao dịch quanh mức 55 đô la một thùng — chỉ bằng khoảng một nửa so với mức giá sau đợt bán tháo hôm Chủ nhật. Sự phục hồi tạm thời là có thật, nhưng nó chỉ mang tính tương đối.
Các nhà phân tích dự đoán rằng nếu xuất khẩu dầu của Iran tiếp tục bị ảnh hưởng nghiêm trọng trong suốt năm 2026, giá dầu Brent có thể ổn định ở mức khoảng 91 đô la/thùng. Con số này thấp hơn rất nhiều so với mức trước xung đột và là một trở ngại lạm phát kéo dài đối với mọi nền kinh tế trên thế giới.
Hãy nhìn xem, việc tạm ngừng các cuộc tấn công chỉ mang lại thời gian để thở, chứ không phải là giải pháp. Eo biển Hormuz vẫn bị phong tỏa. Iran phủ nhận việc đang đàm phán. Và vị quan chức Iran duy nhất mà các nhà ngoại giao phương Tây coi là người đối thoại đáng tin cậy đã qua đời. Đó không phải là nền tảng cho một nền hòa bình lâu dài.
Riêng đối với thị trường tiền điện tử, tác động của nó rất đa tầng. Giá năng lượng tăng vọt kéo dài ảnh hưởng trực tiếp đến kỳ vọng lạm phát, từ đó tác động đến chính sách của ngân hàng trung ương, và cuối cùng ảnh hưởng đến hành vi của các tài sản rủi ro. Bitcoin và các tài sản kỹ thuật số khác trong lịch sử đã cho thấy mối tương quan phức tạp với các biến động địa chính trị — đôi khi đóng vai trò là nơi trú ẩn an toàn, đôi khi lại giảm giá cùng với cổ phiếu khi thanh khoản thắt chặt.
Sự gián đoạn trên diện rộng đối với nguồn cung hàng hóa cũng rất quan trọng. Việc phong tỏa eo biển Hormuz không chỉ ảnh hưởng đến dầu thô. Nó còn làm gián đoạn chuỗi cung ứng phân bón, tiền chất dược phẩm và nguyên liệu hóa dầu. Những tác động thứ cấp này thường xuất hiện trong dữ liệu kinh tế với độ trễ, tạo ra môi trường lạm phát đình trệ khiến các biện pháp phòng ngừa rủi ro danh mục đầu tư truyền thống trở nên không hiệu quả.
Các token và giao thức liên kết với năng lượng, gắn liền với thị trường hàng hóa thực tế, có thể thu hút sự chú ý ngày càng tăng khi các nhà đầu tư tìm kiếm các công cụ phòng ngừa rủi ro bên ngoài lĩnh vực tài chính truyền thống. Tuy nhiên, sự biến động có thể xảy ra theo cả hai chiều — bất kỳ bước đột phá ngoại giao hay leo thang quân sự nào cũng có thể khiến vị thế giao dịch đảo chiều mạnh.
Các nhà đầu tư cũng nên theo dõi những gì sẽ xảy ra khi thời gian tạm ngừng năm ngày kết thúc. Lịch sử hoạt động của Trump cho thấy ông ấy khá thoải mái với những biến động mạnh theo cả hai hướng. Việc quay trở lại các cuộc tấn công có thể đẩy giá dầu tăng vọt vượt mốc 109 đô la một lần nữa. Một lệnh ngừng bắn thực sự — giả sử Iran thừa nhận họ đang đàm phán — có thể đẩy giá trở lại mức 70-80 đô la mà hầu hết các nền kinh tế toàn cầu có thể chịu đựng được mà không gây ra thiệt hại nghiêm trọng.
Tính dễ vỡ của các liên minh khu vực tạo thêm một biến số khác. Ả Rập Xê Út đồng thời tổ chức các cuộc đàm phán hòa bình và duy trì mối quan hệ phức tạp của riêng mình với cả Washington và Tehran. Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ mỗi nước đều mang đến những tính toán địa chính trị riêng. Ý tưởng rằng bốn quốc gia này có thể dàn xếp một giải pháp bền vững giữa hai bên bất đồng về việc liệu cuộc đối thoại có đang diễn ra hay không đòi hỏi một lượng Optimism rất lớn.
Tóm lại
Việc ông Trump chuyển hướng từ không kích sang ngoại giao là một bước đi quan trọng, nhưng nó được xây dựng trên nền tảng vô cùng bấp bênh. Iran phủ nhận việc đàm phán, eo biển Hormuz vẫn bị đóng cửa, thương vong dân thường ngày càng gia tăng, và lực lượng ngoại giao phía Tehran ngày càng mỏng manh. Giá dầu giảm 11,7% phản ánh hy vọng, chứ không phải là giải pháp. Đối với các nhà đầu tư trên cả thị trường tiền điện tử và thị trường truyền thống, động thái khôn ngoan là coi sự tạm dừng này đúng như bản chất của nó: một sự tạm dừng, chứ không phải là một kết luận. Năm ngày tiếp theo sẽ quan trọng hơn năm ngày vừa qua.




