SỰ THẬT VỀ THẺ CRYPTO KHÔNG KYC 💳 Thẻ crypto “không KYC” (không yêu cầu xác minh danh tính) đang thu hút nhiều sự chú ý. Nhờ chiến lược truyền thông hiệu quả của một số dự án, sản phẩm này được nhìn nhận như một giải pháp tiện lợi: nạp tiền điện tử và chi tiêu toàn cầu một cách dễ dàng. Tuy nhiên, phía sau sự đơn giản ấy là một cơ chế vận hành phức tạp và tiềm ẩn nhiều rủi ro. Tôi từng trực tiếp vận hành một chương trình thẻ không KYC, làm việc với ngân hàng phát hành, đơn vị quản lý chương trình và bộ phận tuân thủ. Những trải nghiệm đó cho thấy thực tế khác xa hình ảnh được quảng bá. Vì sao có nhu cầu đối với thẻ không KYC? Nhu cầu này là có thật. Tại một số quốc gia bị hạn chế tài chính, người dân có thể sở hữu tài sản nhưng không thể chi tiêu quốc tế. Có người sẵn sàng thực hiện KYC nhưng vẫn bị từ chối vì yếu tố quốc tịch hoặc quy định trừng phạt. Trong hoàn cảnh đó, thẻ không KYC trở thành giải pháp tạm thời. Bên cạnh đó là vấn đề niềm tin. Sau nhiều vụ rò rỉ dữ liệu tại các sàn giao dịch và nhà cung cấp dịch vụ lớn, nhiều người không muốn tiếp tục cung cấp thông tin cá nhân. Đối với họ, việc tránh KYC không nhằm che giấu hành vi sai trái mà để giảm thiểu rủi ro lộ dữ liệu. Mặt trái ít được nhắc đến ⚠️ Trong quá trình vận hành, tôi nhận thấy một tỷ lệ đáng kể người chi tiêu lớn là các đối tượng liên quan đến lừa đảo hoặc hoạt động bất hợp pháp. Khi một hệ thống thanh toán không yêu cầu xác minh danh tính chặt chẽ, nó tự nhiên trở thành điểm đến của những người muốn né tránh truy vết. Ban đầu, tôi cho rằng phần lớn khách hàng chỉ muốn tối ưu chi phí hoặc thuế. Tuy nhiên, các mẫu hành vi lặp lại — cách đặt câu hỏi, cách di chuyển tiền, cách đẩy giới hạn sử dụng — cho thấy thực tế phức tạp hơn nhiều. Điều đó đặt ra câu hỏi không chỉ về tính pháp lý mà còn về trách nhiệm đạo đức. Cuối cùng, tôi quyết định chấm dứt chương trình. Thẻ không KYC thực chất hoạt động ra sao? Nếu một thẻ hoạt động trên mạng lưới Visa hoặc Mastercard, phía sau luôn có một ngân hàng phát hành. Và ngân hàng này bắt buộc phải biết chủ tài khoản theo quy định pháp luật. Nếu người dùng không thực hiện KYC, thì một pháp nhân khác đã thực hiện thay. Phần lớn các chương trình “không KYC” thực chất sử dụng mô hình thẻ doanh nghiệp. Công ty hoàn tất thủ tục xác minh pháp nhân (KYB), sau đó phát hành thẻ cho “nhân viên” hoặc người được ủy quyền. Người dùng cuối không phải là chủ tài khoản hợp pháp. Mô hình này tồn tại nhờ một khoảng trống vận hành, nhưng rất mong manh. Vòng đời quen thuộc 🔄 Các chương trình này thường diễn ra theo cùng một kịch bản: - Ra mắt âm thầm - Người dùng chia sẻ trải nghiệm thành công - Sản phẩm lan truyền mạnh - Khối lượng giao dịch tăng - Ngân hàng phát hành hoặc mạng lưới thanh toán tiến hành rà soát - Chương trình bị tạm dừng hoặc chấm dứt Khi chương trình tôi vận hành bị dừng, khoảng 50.000 USD của người dùng bị đóng băng trong sáu tháng. Người dùng không có quan hệ pháp lý trực tiếp với ngân hàng, nên gần như không có cơ chế bảo vệ quyền lợi. Ngay cả khi tiền được hoàn trả, uy tín đã bị tổn hại nghiêm trọng. Có hướng đi khác không? 🚀 Một số mô hình mới tìm cách bỏ qua mạng lưới thẻ truyền thống, tích hợp trực tiếp ở tầng đơn vị chấp nhận thanh toán (acquirer). Khi đó, stablecoin được chuyển trực tiếp và quy đổi sang tiền pháp định cho người bán. Về lý thuyết, cách tiếp cận này có thể giảm phụ thuộc vào cấu trúc cũ. Tuy nhiên, đây vẫn là giai đoạn đầu và còn nhiều thách thức về quy mô và tuân thủ.

Upside GM
@gm_upside
🤔 CHÚNG TA ĐANG Ở ĐÂU TRONG CRYPTO? Theo @EvgenyGaevoy (nhà sáng lập kiêm CEO của Wintermute), những cuộc tranh luận kiểu $SOL so với $ETH hay bất kỳ blockchain nào khác ở thời điểm này có lẽ không mang nhiều ý nghĩa. Thực tế là chưa có hệ sinh thái nào tạo x.com/gm_upside/stat…
Khu vực:
Từ Twitter
Tuyên bố từ chối trách nhiệm: Nội dung trên chỉ là ý kiến của tác giả, không đại diện cho bất kỳ lập trường nào của Followin, không nhằm mục đích và sẽ không được hiểu hay hiểu là lời khuyên đầu tư từ Followin.
Thích
Thêm vào Yêu thích
Bình luận