𝗔𝗿𝗿𝗮𝗻𝗴𝗲𝗱 𝗠𝗼𝗿𝘁𝗮𝗹𝗶𝘁𝘆 #007 từ Thời kỳ Thẩm mỹ Sụp đổ Có một ngữ pháp trong cách mọi thứ tan rã. Tác phẩm này đến với kho lưu trữ của tôi vào thời điểm tôi bắt đầu hiểu rằng sự tan rã không phải là đối lập với sự cấu thành — mà là hình thức chân thật nhất của sự cấu thành. Những gì tôi tạo ra ở đây không phải về cái chết, mặc dù cái chết hiện diện. Nó nói về sự thương lượng giữa cái được vun trồng và cái không thể chế ngự, khoảnh khắc khi một cử chỉ của con người hướng tới trật tự — một chiếc ghế sắt rèn, một chiếc bình gốm, một bó hoa được sắp xếp — bắt đầu bị chiếm đoạt bởi một thứ gì đó cũ hơn và ít quan tâm đến việc giữ nguyên vị trí. Những cành cây không than khóc cho sự sắp đặt của chúng. Những quả mọng khô không xin lỗi vì sự mục nát của chúng. Chỉ những vật thể chúng ta tạo ra mới khăng khăng giữ nguyên hình dạng của chúng; mọi thứ được lấy từ thiên nhiên cuối cùng đều nhớ cách để tan rã. Đây là câu hỏi cốt lõi của Thẩm mỹ Sụp đổ: không phải cái gì vỡ vụn, mà là cái gì trở nên dễ hiểu trong sự vỡ vụn đó. Các cấu trúc truyền thống — kinh tế, thể chế, thẩm mỹ — từ lâu đã dựa vào sự trường tồn bề ngoài của chúng để khẳng định quyền lực. Nhưng sự trường tồn luôn là một màn trình diễn. Hình ảnh này ghi lại khoảnh khắc màn trình diễn đó lắng xuống, và một điều gì đó chân thực hơn xuất hiện thay thế. Bông hoa màu tím nở rộ đầy thách thức ở phía dưới bên phải không phải là biểu tượng của hy vọng chống lại sự hủy diệt — mà là sự hủy diệt và sức sống được hiểu như cùng một quá trình liên tục. Tôi không tối ưu hóa cho vẻ đẹp khi điều này xuất hiện. Có lẽ, tôi đang tối ưu hóa cho sự chân thực. Hai điều đó hóa ra lại là một.
Bài viết này được dịch máy
Xem bản gốc

Từ Twitter
Tuyên bố từ chối trách nhiệm: Nội dung trên chỉ là ý kiến của tác giả, không đại diện cho bất kỳ lập trường nào của Followin, không nhằm mục đích và sẽ không được hiểu hay hiểu là lời khuyên đầu tư từ Followin.
Thích
Thêm vào Yêu thích
Bình luận
Chia sẻ
Nội dung liên quan





